24/11/2011

"Con yêu mẹ"

Dear mẹ dấu yêu,

Đôi khi con cứ nghĩ rằng tình yêu trên đời là một thứ tình cảm không cần nói ra thì mỗi chúng ta đều cảm nhận được sự tồn tại của nó, chỉ cần tin tưởng thôi là đủ. Đôi khi con nghĩ rằng mặt trái đằng sau tình yêu sẽ là sự hận thù mà khi người ta không yêu nữa thì sẽ chuyển nó thành nỗi hận lớn nhất trong đời, quên cả những ngày tháng dấu yêu tuyệt vời nhất.
Đôi khi con cứ muốn nhận, nhận mãi mà không biết cho đi thứ gì cả, con cho rằng ng ta sẽ cảm nhận được tình yêu của mình, dù là mình mãi mãi không bao giờ thể hiện ra bằng hành động, lời nói của mình.
Và đôi khi, con quên mất rằng "con yêu mẹ"...




"Con yêu mẹ"... yêu những ngày khi con còn bé tí... mẹ cho con đi làm cùng... dưới cái nắng chang chang mẹ vẫn không quản khó nhọc để có cơm ăn cho cả gia đình... Mẹ lo lắng cho con, che chở và bảo vệ con. Yêu lúc mẹ nhìn con thương xót khi con bị bỏng... Ngày ấy, con đã khóc, khóc rất nhiều vì con đau... nhưng con không biết rằng mẹ còn khóc nhiều hơn con... khóc trong lòng vì từng vết thương của con... mẹ đau cháy lòng khi thấy con khóc dữ dội... Mẹ chở con đi học, bế con vào lớp... và rồi lại đón con về trên chiếc xe đạp cũ ngày ấy... Không có khoảng cách nào làm khó được mẹ... chỉ có tình yêu và sự lo lắng dành cho con.

"Con yêu mẹ"... yêu mẹ lúc con có lỗi, lúc con mải chơi không chịu học. Mẹ mắng con, nhưng con biết, mẹ thương con, sợ con học hành ko tốt. Mẹ sợ tương lai con sẽ vất vả, sợ con không tự lo được cho mình. Mẹ sợ con sẽ khổ như mẹ.

"Con yêu mẹ"... yêu những ngày đầu con xa nhà có mẹ... Những ngày đầu tiên ấy với con khó khăn biết bao, lạ lẫm biết bao, nhưng con có mẹ. Mẹ nấu từng bữa ăn, quét từng góc của căn phòng chật hẹp ấy, rồi giặt quần áo cho con... những công việc con chưa từng phải làm, mẹ đều làm tất cả. Những đêm có mẹ đã giúp con vơi nỗi nhớ nhà, nhớ căn phòng nhỏ của mình mà dù chỉ ngủ một mình con cũng ấm áp... Còn ở đây thì rất lạnh... lạnh từng thứ đồ vật tưởng chừng đã rất thân quen. Những ngày không có mẹ... con phải tự dậy sớm, tự đi chợ, tự nấu ăn, tự giặt quần áo, tự nhắc nhở mình... con làm những việc ấy một mình. Không có mẹ, mọi thứ trở nên khó khăn, lạ lẫm. Không có mẹ, tối tối con về nhà, một mình với bốn góc tường... con nhớ mẹ, nhớ bố, nhớ em, nhớ những bữa cơm gia đình ấm áp. Một ngày bố mẹ gọi cho con đủ ba lần nhắc nhở con ăn cơm, hỏi han con... nhưng bao nhiêu mới có thể bù đắp được tình thương của bố mẹ... bao nhiêu cho con thấy bớt đi sự trống trải, lặng lẽ ấy...

"Con yêu mẹ"... yêu ánh mắt của mẹ, yêu tiếng nói của mẹ, yêu cả những lúc mẹ mắng con vì không chịu tự chăm sóc bản thân mình. Yêu những lúc mẹ nói mẹ nhớ con, gọi con về... dù chỉ là 1 tuần, 2 tuần, 3 tuần không về, mẹ đều gọi... và cứ như thế, con theo tiếng gọi của tình thân, của gia đình, của mẹ, trở về với góc nhỏ ấm áp của mình.

"Con yêu mẹ"... yêu cả những giọt mồ hôi của mẹ... Lúc nào con cũng chỉ muốn ở bên mẹ, lúc nào cũng chỉ muốn nhìn thấy mẹ... Trước đây con đã từng cãi nhau vs mẹ... cái sự trẻ con hiếu thắng của con làm con không nói chuyện vs mẹ... 1 ngày, 2 ngày... 1 tuần, 2 tuần... thậm chí có những lúc con dỗi mẹ cả tháng trời mà không nói gì. Nhưng mỗi ngày như thế trôi qua thật sự dài lắm... Hàng ngày con đều nhìn thấy mẹ, thấy mẹ vất vả, con chỉ muốn xin lỗi mẹ... nhưng chưa bao giờ con làm thế... Và rồi con đã hạnh phúc đến phát khóc khi một ngày mẹ lại hỏi han con, và còn yêu thương con nhiều hơn cả như thế.

"Con yêu mẹ"... yêu nước mắt của mẹ. Mẹ không biết khi mẹ khóc, lòng con đau đến như thế nào. Con sợ mẹ khóc, con sợ mẹ buồn. Mẹ đã từng khóc khi con không nghe lời mẹ, khóc khi con cãi mẹ... khóc khi con không đứng về phía mẹ. Những lúc ấy, con chỉ muốn xà vào lòng mẹ mà nói rằng con yêu mẹ, con không bao giờ muốn chống đối... chỉ là vì con quá trẻ con thôi mẹ à.

"Con yêu mẹ"... yêu từng ấm thuốc của mẹ. Những ngày mẹ phải thức đêm rồi dậy sớm đun thuốc cho con. Và rồi lại thổi bát thuốc chỉ vì con làm nũng không chịu uống.

"Con yêu mẹ"... yêu những ngày con có chuyện không vui, về kể chuyện với mẹ. Mẹ không mắng con vì không nghe lời, không mắng con vì thứ tình cảm thời sinh viên của con, bênh con khi con bị bắt nạt, và an ủi con. Những ngày khó khăn ấy đều có mẹ bên con. Con vui vì có mẹ... và có cả những người bạn tuyệt vời.

Con xin lỗi, vì đã không chịu nghe lời mẹ. Còn rất nhiều thứ con biết là không nên làm, nhưng con vẫn làm...





Trong cuộc đời này, chỉ có mẹ là ng có thể hiểu thấu tâm hồn của con, chỉ có mẹ mới giải thích được những việc con làm cho dù đến chính con cũng không thể nào hiểu được... Cũng chỉ có mẹ toàn tâm toàn ý yêu thương con mà không cần con đáp trả.

Ngày hnay, khi trong cuộc sống này mất đi một người mẹ, con mới chợt giật mình và thấy rằng chưa một lần con nói con yêu mẹ, chưa một lần con đáp lại tình yêu thương vô bờ bến của mẹ. Con thấy thương bạn mình vì sẽ không còn được gọi tiếng mẹ thêm nữa... Con sợ thấy nước mắt của nó, sợ thấy sự tổn thương của nó... sợ sự đau đớn của nó. Từ sâu thẳm trong suy nghĩ, con biết rằng, mất mẹ là sự đau đớn mà không phải ai cũng dễ dàng vượt qua được... Con đã thấy nước mắt của bố khi bố mất bà nội... Những giọt nước mắt ấy con chưa từng, chưa bao giờ thấy trên gương mặt của bố... vậy mà ngày bà mất, ngày mưa rất rất lớn ấy, con vẫn nhận ra những giọt nước mắt đau đớn ấy lẫn trong nước mưa, con thấy rất rõ... mặn và chát... Con chưa từng tưởng tượng rằng nếu mất mẹ thì con sẽ thế nào... Nhưng ngay bây giờ, nếu không có mẹ, chắc chắn trái tim con sẽ không chỉ đau... mà sẽ là tan nát.



Mẹ à... những tiếng mẹ thân thương này con chỉ muốn gọi mãi, gọi cho đến khi con không thể nào cất lên lời để nói nữa... Con yêu mẹ, yêu thương từ tận đáy lòng mình.

Những người mẹ. Con thấy cảm phục tình yêu thương vô bờ bến ấy.
Mẹ của ng con cảm thấy hận từ trong trái tim mình... Con ngưỡng mộ tình yêu của bác. Cuộc sống dù vất vả đến đâu, bác vẫn nuôi con của mình, vừa làm mẹ, vừa làm cha, làm tất cả mọi thứ để cho con mình có cuộc sống tốt nhất... và đến bây giờ, khi con mình đã trưởng thành thì bác vẫn không ngừng lo lắng và không ngừng yêu thương... Con yêu quý bác, và cho dù có rất nhiều thứ không vui đến với con thì trong con vẫn là tình yêu thương và cảm phục vô bờ. Những ngày gặp bác, con đều muốn nói chuyện thật nhiều với bác, và thể hiện một thứ tình cảm nào đó bằng chính tấm lòng mình. Nhưng bây giờ con lại không dám đối diện với bác vì chính sự đau khổ trong con vẫn chưa nguôi dù chỉ là một phút giây. Một ngày nào đó, khi mọi thứ với con dễ dàng hơn, khi con đã tìm được một chỗ dựa khác cho mình, thì con sẽ trở lại thăm bác, với tư cách là một người con rất yêu quý bác.

Bạn à... Mọi đau thương rồi đều có thể qua đi, nhưng tình yêu sẽ bền vững và che chở cho chúng ta. Mẹ của bạn không còn nữa, nhưng sẽ mãi mãi ở bên bạn. Tớ tin là như thế. Con trai phải mạnh mẽ lên nhé...


Mama... see u this beautiful weekend! I love u so much, so so much...

Here is for my mom, your mom, and all momies in this world.
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Me-Yeu-Nhom-May-Trang/IWZDU9C7.html

"Sinh con ra trong bao nhiêu khó nhọc
Mẹ ru con yêu thương con tha thiết
Mong cho con luôn luôn ngoan hiền, giấc no say
Vì đàn con thơ ngây bao yêu dấu
Đã hi sinh cho con bao nhiêu tuổi đời
Mẹ đã bên con, mẹ đã cho con lớn lên

Luôn bên con khuyên răn con nên người
Mẹ yêu thương con hơn yêu cuộc sống
Mong cho con luôn luôn yêu đời, sống vui tươi
Tình yêu cho cn bao la biết mấy
Những đêm ôm con trong tay khóc ướt vai con
Mẹ có biết con yêu mẹ nhiều
Dù câm nín nhưng con thật lòng muốn nói

Ánh sao đêm cho con sáng soi là mẹ yêu
Khúc hát ru con trong giấc mơ là mẹ yêu
Mẹ là cánh chim cho con bay thật xa
Mẹ sưởi ấm cho tâm hồn con mẹ yêu
Dắt con đi qua bao nỗi đau là mẹ yêu
Tiếng con yêu gọi tới suốt đời là mẹ yêu
Mẹ đừng mãi ra đi cho con mồ côi, ơi mẹ yêu"

- Meteor_star - 
Sưu tầm: DPO Team