23/11/2011

Nơi ngọn gió dừng chân - phần 1

Nơi ngọn gió dừng chân (phần 1)

Nếu bạn đã từng nghe nhạc Trịnh chắc hẳn bạn sẽ không bao giờ quên được bài hát: "Để gió cuốn đi" của Trịnh Công Sơn... và hôm nay các bạn cũng sẽ được nghe kể về một câu chuyện. Câu chuyện sẽ bắt đầu với tiêu đề là "Nơi ngọn gió dừng chân". Nào cùng lắng nghe và cảm nhận với chúng tôi các bạn nhé.

Trường tôi đang học là trường năng khiếu nghệ thuật. Chúng tôi, những học sinh của trường, ngoài việc học các môn như những bạn trong những ngôi trường bình thường, còn học thêm vài môn đặc biệt. Như thanh nhạc, diễn xuất, nhạc cụ… Nhạc cụ lại chia nhỏ ra violon, piano, trompet, trống, guitar… 

Việc học khá là vất vả. Vì là một ngôi trường đặc biệt đến thế nên học sinh của trường cũng có khối kẻ đặc biệt. Người là ca sĩ teen sắp ra album, người thì là diễn viên nhí đã từng đóng vài bộ phim truyền hình, hay là tay piano đi thi quốc tế…Tôi không phải là một người nổi bật. Tôi chỉ là một học sinh bình thường, học ở lớp piano bình thường. Tôi không có ý định trở thành nghệ sỹ vĩ đại nào đó, hoặc thi tài quốc tế, hoặc ra album. Tôi học piano chỉ vì thích. Nếu được thì sau này tôi sẽ gắn bó với piano bằng cách trở thành một cô giáo dạy piano.
Tác giả: Fuyu - MC: Hiền Lương - Anh Vũ - Kĩ Thuật : Cũn - Âm nhạc: Hoàng Ngọc Trà.
Nơi ngọn gió dừng chân
Nơi ngọn gió dừng chân
Trong khuôn viên trường, tôi thích nhất là căn phòng ở cuối dãy lầu một. Căn phòng có một cây piano và rất nhiều nhạc phổ, tuy đã cũ, nhưng vẫn chơi tốt, là nơi dành cho những ai yêu thích piano đến đây tập luyện, hoặc hứng chí chơi vài đoạn. Từ cửa số của căn phòng, nhìn ra sẽ thấy một khu đất nhỏ bị bỏ trống. Căn phòng và khu đất vốn ít người ghé thăm vì sau khi trường được tu sửa thì có một phòng khác đẹp và tiện nghi hơn.
Thật may vì tôi vốn thích yên tĩnh và luôn có cảm giác lạc lõng với những "cậu ấm cô chiêu" ở ngôi trường này. Một bữa, tôi rụt rè xin bác bảo vệ trồng hoa ở khu đất bỏ hoang ấy. Bác cười hiền rồi đồng ý.
Những người (hiếm hoi) đến chơi piano ở căn phòng này thường không chú ý gì đến tôi. Thi thoảng có người nhìn thấy tôi cắm cúi nhổ cỏ, gieo hạt hay tưới nước, họ… đóng cửa sổ lại. Tôi trồng hoa mười giờ, hoa cúc trắng ở một khoảnh riêng. Tôi gieo hạt hoa hướng dương riêng ở một khoảnh đất khác, cách xa những luống hoa khác. Hoa hướng dương sau này sẽ vươn cao nên rất cần ánh nắng Mặt Trời. Khi tưới nước lên mấy hạt mầm mới gieo, tôi thường mường tượng ra một rừng hoa hướng dương vàng rực rỡ như trong một tấm bưu thiếp mà mẹ đã tặng tôi. Khi hoa mười giờ nở những bông đầu tiên, cúc bắt đầu cứng cáp, hướng dương nảy mầm. Rồi khi tôi bắt đầu trồng hoa tú cầu, một cái đầu thò ra khỏi cửa sổ, hỏi:
- Hoa gì đấy?
- Hoa nào?
- To nhất, màu xanh nhạt. Đằng ấy đang trồng đấy!
- Tú cầu.
Cậu ta nhìn chăm chú một lúc.
- Tớ chưa từng thấy bao giờ. Đẹp đấy.
Tôi biết cậu ta. Đó là Hoàng Linh, một trong số những học sinh nổi tiếng của trường. Cậu ta là nam sinh xuất sắc nhất của lớp piano cao cấp, nơi chỉ dành cho những năng khiếu thực thụ, những nghệ sỹ nổi tiếng trong tương lai. Đã từng dự thi quốc gia, quốc tế và đạt giải cao. Nhưng hai năm gần đây cậu ta không tham gia bất kì giải nào nữa.
(...)
Danh sách beat dùng trong truyện ngắn này:

Sưu tầm: DPO team