26/11/2011

Nơi ngọn gió dừng chân (phần 2)



(MegaFun) - Nếu bạn đã từng nghe nhạc Trịnh chắc hẳn bạn sẽ không bao giờ quên được bài hát: "Để gió cuốn đi" của Trịnh Công Sơn... và hôm nay các bạn cũng sẽ được nghe kể về một câu chuyện. Câu chuyện sẽ bắt đầu với tiêu đề là "Nơi ngọn gió dừng chân". Nào cùng lắng nghe và cảm nhận với chúng tôi các bạn nhé.

Cuối cùng những bông hoa hướng dương đã nở. Không giống như trong tưởng tượng. Cánh hoa nhỏ và màu không vàng rực rỡ, nhụy cũng nhỏ và cũng không sậm màu nhưng tôi rất vui. Vừa tưới nước cho chúng vừa khẽ hát nho nhỏ. Linh thò đầu ra khỏi cửa sổ, lãnh đạm:
- Nở rồi đó hả?
- Đẹp không?
- Tôi háo hức.
- Không. Tú cầu đẹp hơn.
Tôi chép miệng, cậu ta luôn luôn thế mà. Linh rụt đầu vào. Tiếng đàn piano vang lên. Đó là bản "Dream of the shore bordering another world".
Tiếng Linh vọng ra:
- Tặng cậu đấy.
Tôi không nhìn thấy, nhưng có thể tưởng tượng thấy những ngón tay của Linh đang lướt trên các phím đàn. Những âm thanh kì diệu. Những nốt nhạc như những hạt nắng lấp lánh, nhảy nhót trong không trung, xoay vòng, ấm áp và vui nhộn. Lại có cảm giác chúng như vô số những hạt nước văng tung tóe, tươi mát, dịu dàng. Bất giác tôi lại mỉm cười. Mà không hiểu sao tôi có cảm giác Linh cũng đang mỉm cười. Tiếng nhạc chấm dứt. 
Tác giả: Fuyu - MC: Hiền Lương - Anh Vũ - Kĩ Thuật : Cũn - Âm nhạc: Hoàng Ngọc Trà.
Nơi ngọn gió dừng chân
Nơi ngọn gió dừng chân

Linh thò đầu ra khỏi cửa sổ, vẫy tôi:
- Vào đây chơi một bản nhạc đi.
- Tôi đàn không giỏi bằng cậu đâu.
- Tôi biết. Làm sao cậu đàn bằng tôi được?
Và rồi một ngọn gió lạ đã làm cậu tìm lại niềm vui cuộc sống...
Tôi vẩy thật mạnh những ngón tay đang ướt về phía Linh. Những hạt nước bé xíu văng lên tóc, vào mặt Linh. Chảnh hả? Cậu ta kêu oai oái như mèo con, hừ mũi trêu tôi, rồi rụt đầu vào. Cuối cùng thì cái giàn hoa Linh trồng đã nở những bông hoa đầu tiên. Những bông hoa màu xanh tím. Cậu ta có vẻ rất tự hào về chúng.
- Hoa này tên là gì thế, Như Anh?
- Cậu biết tên tôi? 
Tôi ngạc nhiên, cứ tưởng cậu ta chỉ biết gọi tôi bằng biệt danh.
- Dĩ nhiên là biết. Cậu là bạn tôi, đúng không? À, cậu đặc biệt hơn bạn chút xíu. Câu nói cuối cùng Linh nói nhỏ như gió thoảng. Trông cậu ta có vẻ lúng túng, khịt khịt mũi, tay thì không thôi mân mê mấy cái lá cây. Tự nhiên tôi thấy vui khi nghĩ rằng hóa ra Hoàng Linh "chảnh" cũng biết tên mình.
- Hoa này là hoa đậu biếc.
Một ngày nắng rất đẹp, có cảm tưởng như một hũ mật ong vàng óng vừa trút xuống mọi thứ xung quanh. Hướng dương cũng nở nhiều hoa hơn trước, màu vàng rực. Tất cả tạo thành một bức tranh ấm áp. Tôi đang tưới hoa, Linh ngồi sau lưng tôi, trên cái ghế đá.
- Như Anh, không biết khi nào thì tôi mới gặp lại cậu?
- Cậu nói vậy là sao?
- Tôi sẽ đi du học. Ở Áo.
Tôi ngừng tay, quay lại nhìn Linh. Cậu ấy cũng đang nhìn tôi. Cũng giống như mọi lần, tôi không thể đọc được trong mắt cậu ấy nghĩ gì. Còn tôi, tôi cũng không rõ mình đang nghĩ gì. Có một điều gì đó vừa bị rút mất, như miếng mút hút cạn nước, để lại một khoảng trống vô hình. 
(...)
Danh sách beat dùng trong truyện ngắn này:
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với chúng tôi bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email radio.megafun@vasc.com.vn