03/12/2011

Nơi ngọn gió dừng chân - phần 3


Nếu bạn đã từng nghe nhạc Trịnh chắc hẳn bạn sẽ không bao giờ quên được bài hát: "Để gió cuốn đi" của Trịnh Công Sơn... và hôm nay các bạn cũng sẽ được nghe kể về một câu chuyện. Câu chuyện sẽ bắt đầu với tiêu đề là "Nơi ngọn gió dừng chân". Nào cùng lắng nghe và cảm nhận với chúng tôi các bạn nhé.

Trời mưa Linh ghét trời mưa. Ghét cảm giác chạm vào cái gì cũng cảm thấy ẩm ướt. Ghét những lúc phải ra phố, ống quần thế nào cũng ướt, thậm chí cả vai và tóc, mặc dù đã mang ô bên mình. Cậu ngồi trên giường, trùm chăn qua đầu, lựa chọn những từ ngữ hợp lí để gửi một email. Cho Như Anh. Cô nàng chơi piano bình thường, gương mặt lúc nào cũng ngơ ngác, thích cặm cụi chăm sóc khu vườn bé nhỏ ở trường cấp ba năng khiếu nghệ thuật. Như Anh có nụ cười rất dịu dàng. Ngoài việc cô bạn rất thích trồng cây, thì nụ cười là "món" làm Linh nhớ đến nhiều nhất.
Từ khi đi du học, việc viết email cho Như Anh trở thành 1 công việc mà Linh xem như việc phải làm. Cậu thích thời điểm gõ từng chữ, từng chữ và tưởng tượng ra Như Anh sẽ có phản ứng gì khi đọc chúng.
Tác giả: Fuyu - MC: Hiền Lương - Anh Vũ - Cũn -  Kĩ thuật: Cũn - Âm nhạc: Hiền Lương.
Nơi ngọn gió dừng chân.
Nơi ngọn gió dừng chân.
Quân gõ cửa vài cái cho có lệ rồi mở cửa,thò đầu vào:
- Đi chơi không?
- Không! - Trả lời ngay lập tức.
- Suy nghĩ rồi hãy quyết định chứ?
- Không - Linh quyết định không suy nghĩ.
Quân thở hắt ra. Trước khi đóng cửa còn dỗi một câu:
- Cậu thật là khó ưa!
Tiếng đóng cửa khô khốc. Linh ngồi thừ ra, nhìn chăm chăm cánh cửa vừa đóng. Rồi cậu viết câu cuối cùng vào email, nhấp chuột gửi đi.
"Trời mưa. Tôi vẫn khỏe. Như Anh nhớ ghé thăm mấy khóm hoa tú cầu của tôi nhé. Và phải giữ gìn sức khỏe. Quân - thằng bạn cùng phòng của tôi nó phiền phức lắm... Như Anh nghĩ tôi có khó ưa không?"
Như Anh không trả lời email. Thật là kì lạ. Thường thì ngay ngày hôm sau, Linh sẽ nhận được email hồi đáp. Mỗi tuần ít nhất Như Anh cũng gửi hai email kể tỉ mỉ những chuyện không đâu vào đâu, vặt vãnh và không liên quan đến nhau. Con mèo Dandelion mới có bốn chú nhóc, cô nàng vẫn hay ghé thăm một cô lớn tuổi nào đấy bị trầm cảm và mọi chuyện có vẻ đã tốt hơn, hôm trước bị mắc mưa nên ốm mấy ngày (đã bảo giữ gìn sức khỏe cơ mà), mẹ Như Anh hôm trước lơ đãng thế nào để bị đứt tay... Luôn kèm theo ảnh. Đã bảo chỉ chụp hoa tú cầu thôi, nhưng có khi Như Anh gửi cả ảnh mèo con, ảnh hoa hướng dương, những thành viên mới của câu lạc bộ trồng hoa...
Một tuần, rồi hai tuần, vẫn không thấy email nào của Như Anh. Linh bắt đầu cảm thầy bực bội. Buổi trưa còn giật miếng bánh pizza của Quân ăn cho bõ ghét, mặc cho Quân la ó rầm trời. Buổi chiều, cậu lững thững đi ngang lớp học rồi ghé vào đàn một bài. Dream of the shore bordering another world. Được một đoạn,chắc cũng gần nửa bài, cậu không đàn nữa.Không có chút cảm xúc nào khiến những nốt nhạc khô khốc, vô cảm đến lạ lùng. Linh bỏ về phòng trọ. Vừa đi vừa lầm bầm "Cậu dám không gửi email cho tôi hả?". Lúc đi ngang qua hành lang của học viện, nhìn lên bầu trời, cậu nhận thấy không còn dấu vết gì của cơn mưa dai dẳng hôm trước. Mặt trời hiện ra, tỏa sáng rực rỡ như 1 đóa hướng dương khổng lồ.
(...)
Danh sách beat dùng trong truyện ngắn này: