04/12/2011

Nơi ngọn gió dừng chân - phần 4


Nếu bạn đã từng nghe nhạc Trịnh chắc hẳn bạn sẽ không bao giờ quên được bài hát: "Để gió cuốn đi" của Trịnh Công Sơn... và hôm nay các bạn cũng sẽ được nghe kể về một câu chuyện. Câu chuyện sẽ bắt đầu với tiêu đề là "Nơi ngọn gió dừng chân". Nào cùng lắng nghe và cảm nhận với chúng tôi các bạn nhé.

"Shall I compare thee to a summer's day?". Quân ngân nga câu đấy lúc hai đứa đang dùng cơm trưa ở nhà ăn.
- Cậu biết tớ đang đọc cái gì không?
- Tớ không quan tâm.
- Là thơ Shakespeare đấy. "Shall I compare thee to a summer's day? Thou art more lovely and more temperate. Rough winds do shake the darling buds of May". (Liệu ta có nên so sánh em với một ngày mùa hè/ Em dễ thương hơn và cũng hiền hòa hơn/ Gió bão làm rung mạnh những mầm nhú đáng yêu của tháng Năm.) 
 
Linh đã ăn xong,cậu đứng lên 
- Tớ đi trước.
- Eh, tớ còn chưa bình thơ mà.
Quân làu bàu mắng Linh câu quen thuộc "Khó ưa!". nhìn dáng Linh nhỏ dần, rồi lại cúi xuống quyển sách lầm bầm 1 mình: "Ngốc thế, cứ tỏ ra lạnh lùng khó ưa đi, nhưng rốt cuộc cậu vẫn là thằng tình cảm thôi. Chắc lại đang đau đáu em nào rồi...".
 
Tác giả: Fuyu - MC: Hiền Lương - Anh Vũ- Cũn -  Kĩ thuật: Cũn - Âm nhạc: Hiền Lương.
Nơi ngọn gió dừng chân
Nơi ngọn gió dừng chân
Buổi chiều, khi tiết học cuối cùng kết thúc, Linh nấn ná ở lại. Lớp học chẳng còn ai. Cậu ngồi thừ trước cây đàn piano, vô thức lẩm bẩm "Liệu ta có nên so sánh em với 1 ngày mùa hè?". Ngón tay cậu chạm vào phím đàn, những nốt nhạc vang lên...
Linh mất bốn ngày để hoàn thành bản nhạc ngẫu hứng đó. Những giai điệu da diết, ưu tư, một chút ngập ngừng. Liệu tớ có nên so sánh cậu với một đóa hướng dương? 
Cậu tươi sáng và ấm áp
Khi tớ ngồi lặng yên trong một khối vuông đen thẫm 
Không thấy lối ra
Cậu hé ánh sáng ở cuối đường
Mỗi khi tớ cảm thấy đơn độc 
Cậu nắm nhẹ lấy bàn tay tớ
Tớ ước mình được nắm lấy bàn tay ấy mãi
 
Linh thu âm bài đấy, nhưng chỉ đàn thôi. Cậu định nhờ ai đó hát rồi lại thôi. Cậu gửi nó cho Như Anh, qua email, kèm lời: "Tặng cậu đấy". Trời lại đổ mưa, đã hai tháng, Như Anh vẫn không gửi email nào cho Linh. Cậu không thấy bực bội nữa, chỉ còn cảm thấy một khoảng trống vô hình, và buồn. Chuông điện thoại reo. Giọng Như Anh ở đầu dây bên kia, rất hào hứng và có phần gấp gáp. Linh cứ sợ mình nghe nhầm.
 
- Tớ đây.Tớ đang đứng trước học viện, nơi cậu đang học nè. Cậu đang ở đâu thế? Tìm được địa chỉ của cậu khá vất vả đấy, tớ cứ tưởng không tìm được...
- Ở yên đấy.
Linh nói vội như thế rồi đi thật nhanh về cửa chính. Quân đi từ phía đối diện, đang cầm một chiếc bánh pizza , bảo "Lần này đừng có tranh ăn vời tớ nữa nhé. Ủa đi đâu đấy? Này!". Đáp lại là nụ cười rạng rỡ của Linh, làm cậu bạn im bặt, sững sờ. Nhìn theo hướng đi của Linh, Quân "à" lên một tiếng ra vẻ ta-hiểu-rồi.
Như Anh đứng đấy, trước mặt Linh, với hai cái va li. Thấy Linh, cô bạn vẫy tay, cười thật tươi. Tóc Như Anh dài hơn trước, nhưng nụ cười vẫn dịu dàng và tươi sáng. Tay cô cầm một bông hoa tú cầu màu xanh nhạt.
 
- Nè, tặng cậu, tớ làm bằng vải đấy vì không hái được hoa thật mà. Từ giờ tớ sẽ học chung trường với cậu đấy. Tớ kiếm được học bổng, hay không? Phải luyện tập cũng vất vả lắm.
Rõ ràng có một niềm vui lạ lùng trào lên từ đâu đó. Linh phải cố kìm lắm để không hét lên hoặc ôm chặt lấy Như Anh, hoặc làm một điều gì đấy điên rồ tương tự. Nhưng rốt cục, điều điên rồ nhất là câu nói cáu kỉnh:
- Sao tôi gửi email mà cậu không trả lời? Lại còn tự mang vác nặng thế kia?
(Như Anh chẳng có vẻ bất ngờ trước thái độ của Linh. Cô bạn cười dịu dàng)
- Tớ... tớ phải tập luyện mà... đã bảo...
 
Linh cầm lấy bông hoa tú cầu. Và như vô tình cầm luôn cả tay Như Anh. Mặt cả hai đỏ lựng lên. Nghe rõ tiếng huýt sáo của Quân . Nhìn sang bên đường, cậu bạn cùng phòng khó ưa đang cười thật tươi và hét rõ to: "Chào Như Anh! Tên khó ưa kia cứ lẩm bẩm tên ấy trong mơ suốt đấy!".
Một tay vẫn nắm tay Như Anh thật chặt, một tay giơ nắm đấm dọa Quân, Linh quay sang cô bạn thì thầm: "Nó nói linh tinh đấy. Tôi nhắc tên cậu suốt, đâu chỉ trong mơ".
 
(...)
Danh sách beat dùng trong truyện ngắn này: